Dulichbui's Blog - Tôi đọc được nhận định của một tác giả trên tờ L.A Times rằng: văn du ký nữ thì muôn đời vẫn là một thứ văn chương đàn bà. Tôi không biết nhiều về các loại văn du ký nữ, bao nhiêu % trong số đó có giá trị, bao nhiêu % là những chuyến du lịch cliché theo kiểu “tôi ly dị, sau đó tôi xách vali đi du lịch một mình và khi trở về tôi hạnh phúc”. Nhưng tôi biết một, hai câu chuyện có ý nghĩa của những người phụ nữ đi du lịch. Tôi nghĩ tôi nên kể ra ở đây. Tôi còn khoảng 5, 6 tiếng nữa phải ở đấy trước khi được về vào lúc 9h tối. Lúc đó, để tự trấn an mình, tôi ngồi xuống và mang tạp chí ra đọc. Đó là mấy tờ Travel & Luxury cũ của chủ nhà tôi mang đi đọc cho đỡ buồn. Rồi tôi đọc được một bài báo mà đã cứu tôi hôm đó.
Nhà báo nữ kể về cuốn nhật ký du lịch của bà ngoại mình, một người phụ nữ Mỹ bình thường vào khoảng thập niên 20. Thời đó, những cô gái gia đình khá giả đến tuổi sẽ theo học một trường nữ sinh, sau đó sẽ được gả cho một gia đình tương xứng.
Nhưng người phụ nữ này đã quyết định đi vòng quanh thế giới trước khi sống cuộc sống của một người phụ nữ chuẩn mực. Bà nhận làm vú em cho các gia đình quý tộc, đi khắp 5 châu trên tàu thủy và di chuyển đường bộ trên những chiếc xe bò, vừa đi vừa kiếm việc làm thêm như dạy học, hộ lý...
Bà đã đi khắp châu Âu, đến Ấn Độ, một vài nước Bắc Phi và Nhật Bản. Nhưng bà không phải là một người phụ nữ ồn ào, ưa nổi trội. Sau chuyến du lịch vòng quanh thế giới kéo dài tới vài năm này, bà quay về quê nhà, kết hôn và trở thành một người vợ, người mẹ, một con chiên ngoan đạo...
Tất cả được ghi chép trong cuốn nhật ký, với những bức ảnh, ảnh ở Ireland, ở Osaka, ở Taj Mahal, ảnh trên những chiếc xe bò. Trong những bức ảnh đó, ngạc nhiên thay là một cô gái trẻ có vẻ mảnh khảnh, rụt rè và nhu mì chứ không như những tưởng tượng của tôi về bà trước đó.
… Tôi đã nhớ ra hôm đó tôi bực mình với người yêu chuyện gì rồi. Anh thấy tôi khóc nhiều quá nên hỏi “Em đã thấy tự nhiên đi Travel&Work* thế này là dở chưa?”... Sau khi đọc bài báo, tôi ngồi yên lặng, nhìn Mặt Trời tắt nắng. Sau đó tôi vào khách sạn, thay đồ bơi và nhảy xuống bể, bơi mấy vòng. Mấy ngày sau, tôi thu xếp đồ đạc bay đến Boston.
Thoạt đầu, tôi tưởng cô là Việt kiều, sinh sống ở Cali này đã lâu. Nhưng khi cô nói cô sang đây để du lịch thôi, mới ở đây được hơn 1 tháng. Tôi hơi bất ngờ, tôi hỏi cô không đi theo tour sao?
Vì, trời ơi, một người phụ nữ ở tuổi hơn 50, chưa bao giờ ra khỏi lãnh thổ của mình, một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, làm sao dám một mình đi du lịch trên đất nước rộng lớn này. Và, cô là một người nhút nhát, chắc chắn, qua cách nói chuyện tôi biết cô là người nhút nhát.
Vậy cô đã đi như thế nào? Cô lấy trong xắc tay ra một tờ giấy gấp làm tư, đó là lịch trình của xe đò Hoàng cô cắt ra từ 1 tờ báo từ năm ngoái. Sau đó lại một tờ giấy gấp làm tư nữa, đó là bản đồ phân bang nước Mỹ được in trên một tờ A4. Trên mỗi phần bang cô đánh số từ 1 đến 50. Mặt sau của tờ giấy đó cô viết những dòng như thế này. Ví dụ
1. NY : New York (Niu – Óoc)
2. MA: Massachusets (Ma-sa-chu-sét)
3. NJ : New Jersey (Niu – Giơ – Si)
v.v
Cứ thế cho tới hết. Cô chỉ cho tôi những điểm cô đã đi qua: khắp cả Cali, Texas, Chicago, Las Vegas, Arizona. Cô hỏi tôi để sang bên bờ đông có xe bus không. Như kiểu xe đò Hoàng chẳng hạn.
Cô muốn đến xem Tượng thần Tự Do từ lâu rồi. Đây là lần thứ 2 cô đến nước Mỹ, lần đầu cô đi cùng vợ chồng ông anh, ở chơi 4 tháng, lần đó cô nhát lắm, đi qua phi trường còn sợ. Đi 4 tháng rồi, cô về Việt Nam vì quá nhớ nhà. Nhưng rồi cô lại tiếp tục đi.
Lần này đi một mình. Cô bảo, cô sẽ đi cho đến khi hết tiền thì về. Cô có rất nhiều bà con và họ hàng trên khắp nước Mỹ, những người đã di cư từ hàng chục năm nay. Họ biết cô sang nên nhận host cô, đưa cô đi chơi rồi lại mua vé cho cô đi tiếp chặng nữa.
Cứ thế, người phụ nữ không có nhiều tiền, không biết tiếng Anh và mù tịt Internet, đang ca thán với tôi, đã đi du lịch vòng quanh nước Mỹ. Cô nhút nhát, tiếc của... như bất cứ người phụ nữ trên 50 tuổi không-giàu-có nào, nhưng cô đã đi du lịch, một mình trên đất Mỹ, nhờ vào chút mối quan hệ từ cách đây cả chục năm.
Cô điếc không sợ súng, hay cô có cái dũng cảm mà không phải đứa thanh niên nào cũng có được?
***
Có lần tôi đã nói với anh họ tôi, người đã sống ở Mỹ 8 năm và đi du lịch rất nhiều nơi trên thế giới rằng: “Anh Minh ạ, em tin là nếu người ta muốn đi, thực sự muốn đi, thì kể cả không có nhiều tiền, người ta vẫn xoay xỏa để đi được ở một mức nào đó trong điều kiện của mình.”
Và hình ảnh người phụ nữ ngoài 50 tuổi nhút nhát đã đi vòng quanh nước Mỹ một mình ấy đối với tôi luôn sống động.
Đường dây nóng
Ý kiến bạn đọc [ 0 ]
Ý kiến của bạn